Bích huyết can vân for Android 1.0 Truyện kiếm hiệp

  • Phát hành linda caufield
  • Đánh giá
  • Lượt tải 12
  • Sử dụng Miễn phí
  • Dung lượng 3,5 MB
  • Cập nhật 15/08/2013
  • Yêu cầu Android 2.1 trở lên

Giới thiệu

Cây ngọc nở hoa, ánh trăng sáng trời, đó là cảnh ở Dương Châu. Dương Châu và Tô Châu cùng nổi tiếng về cảnh đẹp người đông như nhau, cả hai danh thắng ấy đều hơn hẳn các danh thắng ở đất Tần Hoài.

Dương Châu phồn hoa đông đảo đủ mọi hạng người từ quan quyền, thương buôn đến các nho sinh thanh nhã, vì là nơi phồn hoa phú quý nên Dương Châu cũng hấp dẫn nhiều gái đẹp danh kỹ tìm tới. Người ta có câu nói: “Bên lưng đem hàng vạn quan tiền hãy tìm tới Dương Châu.” Khắp nơi trong thành Dương Châu, nơi nào cũng là trà đình tửu quán, nơi nào cũng thơm nức mùi chi phấn và tiếng hát, tiếng ca múa.

Khi xưa vào đời Đường khi thi hào Đỗ Mục làm Hoài Nam Tiết độ sứ có làm một bài tứ tuyệt ca ngợi vẻ ăn chơi xa xỉ của Dương Châu: “Lạc phách giang hồ tải tửu hành Sở yêu tiêm tế chưởng trung khinh Thập niên nhất giác Dương Châu mộng Doanh đắc thanh lâu bạc hãnh danh.” (Giang hồ lạc phách say mèm Trên tay gái Sở lưng mềm cuộc vui Dương Châu mê mệt một đời Tỉnh ra chỉ được tiếng người chơi hoang) Bốn câu ấy thật là phong lưu đẹp đẽ, khoái trá nhân khẩu.

Sau này thi nhân Trịnh Bản Kiều cũng có làm một bài Dương Châu Trúc Chi Từ: “Thiên gia dưỡng nữ gia giáo khúc Thập mẫu tài hoa đương tác điền.” (Nhà nào cũng dạy con ca hát, Bỏ hết ruộng đồng trồng lấy hoa). Để xưng tụng cho thói quen ăn chơi xa xỉ ở đây.

Trong thành Dương Châu có một con sông và trên sông có một cây cầu nổi tiếng trong thiên hạ là Nhị Thập Tứ Kiều. Hai bên bờ sông, trà đình tửu quán, áo xanh quần đỏ, hương phấn dập dìu. Mỗi lúc chiều xuống đèn lồng thắp lên, suốt một vùng Nhị Thập Tứ Kiều trăng nước mê ly muôn ngàn ánh đèn lấp lánh chính là nơi náo nhiệt nhất ở Dương Châu, tiếng ca tiếng nhạc suốt đêm không nghỉ. Đó là nơi náo nhiệt nhất, phồn hoa nhất, nhưng... nơi đây cũng là nơi hỗn tạp nhất trong thành Dương Châu, cũng là nơi hỗn loạn, ô uế, dâm đãng, hạ lưu hạng nhất. Tóm lại tất cả những cái phồn hoa diễm lệ và tất cả mọi ô uế kinh tởm nhất trên đời đều có đủ.

Bây giờ chính đang lúc thành Dương Châu sắp hoàng hôn. Tuy chưa đến giờ lên đèn nhưng cảnh vật đã đẹp một cách dễ say người. Nhị Thập Tứ Kiều người qua lại vãng lai đông đúc ồn ào, ngựa xe như nước áo quần như nêm.

Thế nhưng ngay đầu cầu lại có một thiếu niên ngồi bệt duỗi chân dưới đất, y dựa nghiêng người vào một bên thành cầu, bất cứ ai đi qua cầu cũng đều bị y giơ tay ra như có ý xin tiền.

Nếu y là một tên khất cái thì cũng chẳng có gì kỳ dị, nhưng đây lại không phải, y chỉ là một người điên! Da dẻ y vốn rất hồng hào trắng trẻo lại thêm phần siêu dật tuấn tú như y cố ý xé tơi tả quần áo đang mặc và bôi bùn lem luốc trên người nhưng vẫn không che đậy được cái áo nho sinh màu xanh và dáng điệu thoát tục của y. Khuôn mặt y rất đẹp với cặp mắt phụng, lông mày dài thanh thoát, sống mũi dọc dừa như một thỏi ngọc hết sức anh tuấn. Chỉ tiếc hai con mắt y ảm đạm thất thần và có phần hơi mê loạn.

Tuổi y xem ra cũng còn khá trẻ, chắc chắn không quá hai mươi là mấy, xem tướng mạo y siêu phàm, đúng là một công tử giữa cuộc đời ô trọc. Thế mà y lại là một người điên, đúng là tạo hóa hay đùa cợt nỡ đẩy đến thảm cảnh này. Xưa kia có lẽ y phải là một công tử mà đi đến đâu các vị cô nương cũng phải liếc mắt nhìn theo, nay mọi người đi qua trước mặt y ai nấy cũng phải chau mày nhún vai cố quanh qua chỗ y ngồi và trong ánh mắt nhìn y có gì ghê sợ chán ghét. Có nhiều chiếc kiệu của các cô nương đi qua vội vã rủ rèm xuống, cũng có vài cô nương nhìn thấy y nhẹ buông tiếng thở dài như có ý thương tiếc. Đột nhiên y rú lên một tiếng hét:

- Ôi! Xe ngựa đâu đừng đi! Lại đây cán chết ta đi... Y duỗi dài chân cơ hồ chận hết nửa cái cầu như muốn xe ngựa đi qua đấy phải cán gãy chân y.

Bích huyết can vânBích huyết can vân

Bích huyết can vânBích huyết can vân